CÔNG TÁC QUẢN LÝ VĂN HÓA CÁC DI TÍCH QUỐC GIA ĐẶC BIỆT TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH BẮC NINH

Rate this post
Đề cương luận văn thạc sĩ quản lý văn hóa: CÔNG TÁC QUẢN LÝ VĂN HÓA CÁC DI TÍCH QUỐC GIA ĐẶC BIỆT TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH BẮC NINH
DANH MỤC CHỮ VIẾT TẮT
– DSVH Di sản văn hóa
– DSVHVT Di sản văn hóa vật thể
– DTQGĐB Di tích quốc gia đặc biệt
– LDSVH Luật di sản văn hóa
– QLDSVH Quản lý di sản văn hóa
– QLDT Quản lý di tích
– QLVH Quản lý văn hóa
– SVHTTDL Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch
MỤC LỤC
Nội dung Trang
MỞ ĐẦU 1
Chương 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ TÔNG QUAN VỀ HỆ THỐNG DI TÍCH TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH BẮC NINH …
1.1. Cơ sở lý luận …
1.2. Chính sách văn hóa với nhiệm vụ quản lý di tích …
1.3. Tổng quan về di tích trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh …
Chương 2: THỰC TRẠNG CÔNG TÁC QUẢN LÝ CÁC DI TÍCH QUỐC GIA ĐẶC BIỆT TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH BẮC NINH …
2.1. Cơ cấu tổ chức bộ máy di tích …
2.2. Nguồn nhân lực quản lý tại các di tích quốc gia đặc biệt …
2.3. Một số kết quả về công tác quản lý Nhà nước các di tích quốc gia đặc biệt …
2.4. Những thành tựu, hạn chế trong công tác quản lý các di tích quốc gia đặc biệt …
Chương 3: MỘT SỐ GIẢI PHÁP QUẢN LÝ CÁC DI TÍCH QUỐC GIA ĐẶC BIỆT TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH BẮC NINH TRONG GIAI ĐOẠN HIỆN NAY …
Giới thiệu dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ
3.1. Dự báo những tác động của xã hội đương đại ảnh hưởng đến công tác quản lý di tích …
3.2. Một số quan điểm và căn cứ để đưa ra nhưng giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý các di tích quốc gia đặc biệt …
3.3. Một số giải pháp …
KẾT LUẬN …
TÀI LIỆU THAM KHẢO …
PHỤ LỤC …
Nếu bạn đang trong quá trình viết luận văn thạc sĩ, bạn bận công việc hoặc vướng mắc nhiều vấn đề không thể tự mình hoàn thiện được đề tài, bạn cần tìm một đơn vị viết thuê luận văn thạc sĩ uy tín thì có thể liên hệ với Luận Văn Group nhé, Chúng tôi nhận viết thuê luận văn đảm bảo uy tín chất lượng.
MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
 Bắc Ninh là vùng quê có lịch sử lâu đời và giữ vị thế đặc biệt quan trọng trong lịch sử dựng nước và giữ nước, lịch sử xây dựng và phát triển nền văn hoá Việt Nam.
Với những yếu tố về tự nhiên, lịch sử xã hội trên, trải qua trường kỳ lịch sử dân tộc đã để lại trên vùng đất Bắc Ninh một kho tàng hệ thống di tích lịch sử – văn hóa đa dạng, độc đáo và rất có giá trị. Theo thống kê, hiện nay Bắc Ninh có tới 1.558 di tích, trong đó đã có 537 di tích được Nhà nước xếp hạng (342 di tích cấp tỉnh; 191 di tích cấp quốc gia; 04 tích quốc gia đặc biệt, gồm: Di tích kiến trúc nghệ thuật Chùa Dâu, di tích kiến trúc nghệ thuật Chùa Bút Tháp, di tích lịch sử Khu lăng mộ và Đền thờ các vị vua Triều Lý, di tích lịch sử và kiến trúc nghệ thuật Chùa Phật Tích). Hệ thống di tích này hàm chứa những giá trị về lịch sử, văn hóa, khoa học và thẩm mỹ, là những chứng tích vật chất xác thực, phản ánh sinh động lịch sử lâu đời và truyền thống văn hiến, cách mạng của người dân Bắc Ninh.
Trong những năm qua, nhất là từ khi Luật Di sản văn hóa được ban hành (năm 2001), công tác quản lý di sản văn hóa nói chung, quản lý nhà nước về di tích nói riêng trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh có nhiều chuyển biến tích cực. Các di tích trọng điểm đã được nhiều cơ quan của Trung ương và địa phương, nhiều nhà khoa học quan tâm nghiên cứu, đầu tư bảo vệ, trùng tu và tôn tạo, bước đầu đáp ứng nhu cầu sinh hoạt văn hóa của cộng đồng trong và ngoài tỉnh. Tuy nhiên, công tác quản lý nhà nước đối với di tích còn bộc lộ nhiều tồn tại, hạn chế như: tổ chức bộ máy và cơ chế phân cấp quản lý tích chưa khả thi; công tác quy hoạch, trùng tu tôn tạo di tích còn nhiều thiếu sót; nhiều di tích còn bị lấn chiếm đất đai, mất cắp cổ vật, di vật; việc khai thác phát huy giá trị di tích chưa thực sự đạt hiệu quả; công tác giáo dục, tuyên truyền, phổ biến chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước về quản lý di tích đến cộng đồng còn chưa thực sự được quan tâm triển khai thực hiện đầy đủ, có kế hoạch…
Là cán bộ hiện đang công tác trong ngành Văn hóa của tỉnh Bắc Ninh, trước thực trạng nêu trên, chúng tôi chọn nghiên cứu đề tài “Quản lý các di tích quốc gia đặc biệt trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh” với mong muốn tìm ra những giải pháp quản lý hiệu quả các di tích quốc gia đặc biệt trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh trong giai đoạn hiện nay, góp phần vào công tác quản lý di sản của cả nước.
2. Tình hình nghiên cứu
Cho đến nay, mặc dù đã có nhiều bài viết, công trình nghiên cứu về di tích ở Bắc Ninh. Tuy nhiên chưa có công trình khoa học chuyên biệt nào tập trung nghiên cứu sâu về công tác quản lý nhà nước đối với hệ thống di tích quốc gia đặc biệt trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh, cụ thể là:
Năm 1996, Nhà xuất bản Văn hóa – Thông tin xuất bản cuốn Đình Bảng – quê hương nhà Lý. Đây là cuốn Kỷ yếu Hội thảo khoa học do Sở Văn hóa – Thông tin Hà Bắc phối hợp với UBND xã Đình Bảng tổ chức. Nội dung Hội thảo tập trung về Đề án quy hoạch tu bổ, tôn tạo di tích nhà Lý trên quê hương Đình Bảng. Tài liệu đã đăng tải 20 bài tham luận đề cập đến các di tích thời Lý ở Đình Bảng của các tác giả, các nhà nghiên cứu khoa học của Trung ương và địa phương. Hầu hết các bài tham luận đều tập trung đề cập tới nội dung quy hoạch, tu bổ, phục hồi các di tích thời Lý ở Đình Bảng, trong đó có khu di tích đền Đô.
Năm 1999, Ủy ban nhân dân tỉnh Bắc Ninh phối hợp với Trung tâm Khoa học xã hội và Nhân văn quốc gia tổ chức Hội thảo Khu di tích Kinh Dương Vương và văn hóa Luy Lâu. Tham dự Hội thảo có nhiều nhà khoa học trong nước và nước ngoài đang làm việc ở các cơ quan nghiên cứu, đại diện nhiều cơ quan, ban, ngành của Trung ương và địa phương. Các kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học trình bày trong Hội thảo đã bước đầu cho thấy vị trí và vai trò của văn hóa Luy Lâu và Kinh Dương Vương trong lịch sử dân tộc và văn hóa Việt Nam. Hội thảo cũng đã đưa ra khuyến nghị về tình trạng xuống cấp nghiêm trọng của nhiều di tích trong vùng Luy Lâu (trong đó có chùa Dâu và chùa Bút Tháp), đồng thời đề nghị các cơ quan nhà nước ở địa phương tỉnh Bắc Ninh tăng cường hơn nữa hiệu lực quản lý Nhà nước đối với các di tích quan trọng này, trong đó có đề cập tới việc thành lập Ban Quản lý di tích ở khu vực này.
Nhân dịp Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, tháng 4/2010, UBND tỉnh Bắc Ninh phối hợp với Viện Văn hóa Nghệ thuật Việt Nam tổ chức Hội thảo khoa học Bắc Ninh với vương triều Lý. Trong số 40 báo cáo tham luận tại Hội thảo, có 5 bài tham luận đề cập tới những giá trị và vấn đề bảo tồn khu di tích đền Đô và 01 tham luận nghiên cứu về khu di tích lăng mộ các vua triểu Lý.
Những năm qua, Bắc Ninh cũng đã công bố hàng loạt các công trình, bài báo liên quan đến việc giới thiệu và quản lý các di tích trọng điểm ở  địa phương, tiêu biểu là các công trình của Trần Quốc Vượng, Lê Hồng Dương, Lưu Trần Tiêu, Chu Quang Trứ, Đặng Văn Lung, Trần Đình Luyện, Lê Viết Nga, Lê Danh Khiêm,…Liên quan đến đề tài luận án, có các công trình: Những năm đã qua những năm sắp tới (Lê Hồng Dương); Quy hoạch tu bổ, tôn tạo khu di tích các đời vua Lý ở Đình Bảng (Nguyễn Đức Thìn); Về tu bổ, tôn tạo phát huy tác dụng các di tích của tỉnh Bắc Ninh (Lê Viết Nga); Việc quản lý, khai thác khu di tích lăng và đền thờ Kinh Dương Vương (Nguyễn Bá Hòe),… Và các ấn phẩm được xuất bản như: Bắc Ninh dư địa chí (Đỗ Trọng Vĩ, 1997), Di sản văn hóa thời Lý ở Bắc Ninh (Ban Quản lý di tích tỉnh, 2008), Di tích lịch sử văn hóa đền Đô (Nguyễn Đức Thìn, 2005), Chàu Dâu và hệ thống Tứ pháp (Nguyễn Mạnh Cường, 1995), cùng hàng loạt bài tham luận tại Hội thảo khoa học khác “Di sản văn hóa thời Lý – Hiện tượng và vấn đề bảo tồn, phát huy giá trị” do UBND tỉnh Bắc Ninh tổ chức năm 2008 và Hội thảo khoa học “Sử học với việc bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa” do UBND tỉnh Bắc Ninh tổ chức năm 2013.
Mặc dù có rất nhiều công trình nghiên cứu, bài viết, Hội thảo khoa học về các di tích quốc gia đặc biệt trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh, nhưng hầu hết các công trình mới chỉ tập trung nghiên cứu, giới thiệu những vấn đề liên quan về vị trí, vai trò, giá trị và công tác bảo tồn, tôn tạo di tích. Vấn đề còn đặt ra là, vẫn thiếu những công trình nghiên cứu chuyên sâu về lĩnh vực quản lý Nhà nước đối với các di tích này. Điều đó, cần có một công trình mang tính bao quát tiếp cận hệ thống vấn đề này dưới góc độ quản lý trong xã hội đương đại, cả về mặt lý luận lẫn thực tiễn.
3. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu
3.1. Mục đích nghiên cứu
Đề xuất các mô hình, những giải pháp mang tính ứng dụng khả thi trong công tác quản lý di tích quốc gia đặc biệt nói riêng và hệ thống di tích nói chung trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh trong xã hội đương đại.
3.2. Nhiệm vụ nghiên cứu
– Nghiên cứu cơ sở lý luận về quản lý di sản nói chung và quản lý di tích nói riêng.
– Nghiên cứu các văn bản quản lý nhà nước về di sản văn hóa theo tinh thần nội dung của Luật Di sản văn hóa năm 2001, được sửa đổi, bổ sung năm 2009.
– Nghiên cứu những đặc điểm, các giá trị tiêu biểu của các di tích quốc gia đặc biệt trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh.
– Nghiên cứu thực trạng công tác quản lý Nhà nước các DTQGĐB trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh.
– Nghiên cứu những ảnh hưởng của xã hội đương đại tác động đến công tác quản lý di tích hiện nay
4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
4.1. Đối tượng nghiên cứu
Nghiên cứu các biện pháp quản lý di sản văn hóa.
4.2. Phạm vi nghiên cứu
– Phạm vi không gian: Nghiên cứu Di tích kiến trúc nghệ thuật Chùa Dâu, di tích kiến trúc nghệ thuật Chùa Bút Tháp, di tích lịch sử Khu lăng mộ và Đền thờ các vị vua Triều Lý, di tích lịch sử và kiến trúc nghệ thuật Chùa Phật Tích trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh.
– Phạm vi thời gian: từ năm 2001 (khi Luật Di sản văn hóa được ban hành) cho đến nay.
5. Phương pháp nghiên cứu
– Phương pháp tổng hợp, phân tích, so sánh.
– Phương pháp điều tra, khảo sát, thực nghiệm.
6. Những đóng góp của Luận văn;
– Góp phần làm sáng rõ một số vấn đề lý luận về công tác quản lý Nhà nước đối với di tích trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh.
– Hệ thống tổng quát về thực trạng công tác quản lý di tích trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh trong giai đoạn hiện nay.
– Cung cấp một số kiến giải và giải pháp mang tính ứng dụng trong quá trình quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị các di tích, phục vụ nhiệm vụ xây dựng đời sống văn hóa ở tỉnh Bắc Ninh.
7. Bố cục của Luận văn
Ngoài phần Mở đầu, Kết luận, Tài liệu tham khảo và Phụ lục, Luận văn kết cấu thành 03 Chương, cụ thể như sau:
Chương 1: Cơ sở lý luận và tổng quan về quản lý di tích trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh
Chương 2: Thực trạng công tác quản lý các di tích quốc gia đặc biệt trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh
Chương 3: Một số giải pháp quản lý các di tích quốc gia đặc biệt trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh trong giai đoạn hiện nay
Chương 1
CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ TỔNG QUAN
VỀ HỆ THỐNG DI TÍCH TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH BẮC NINH
1.1. Cơ sở lý luận về “Quản lý văn hóa” và “Quản lý di sản văn hóa”
1.1.1. Khái niệm “Di sản văn hóa” và “Di tích”
1.1.2. Khái niệm “Quản lý văn hóa”,  “Quản lý di sản văn hóa” và “Quản lý di tích”
1.2.3. Những vấn đề lý thuyết tiếp cận quản lý văn hóa và quản lý di tích
1.2. Chính sách văn hóa với nhiệm vụ quản lý di tích
1.2.1. Luật di sản văn hóa
1.2.2. Quy định về quản lý di tích, di vật, bảo vật quốc gia trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh
1.3. Tổng quan về di tích trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh
1.3.1. Vài nét về tỉnh Bắc Ninh
1.3.2. Tổng quan về hệ thống di tích trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh
Tiểu kết Chương 1
Chương 2
THỰC TRẠNG CÔNG TÁC QUẢN LÝ CÁC DI TÍCH
QUỐC GIA ĐẶC BIỆT TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH BẮC NINH
2.1. Cơ cấu tổ chức bộ máy quản lý di tích
2.1.1. Ủy ban nhân dân các cấp
2.1.2. Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch
2.2. Nguồn nhân lực quản lý tại các di tích quốc gia đặc biệt
2.2.1. Đội ngũ cán bộ của Ban Quản lý di tích tỉnh
2.2.2. Đội ngũ cán bộ Ban Quản lý di tích tại địa phương
2.3. Một số kết quả về công tác quản lý Nhà nước đối với các di tích quốc gia đặc biệt
2.3.1. Xây dựng quy hoạch, kế hoạch, dự án bảo tồn di tích
2.3.2. Ban hành các văn bản quy phạm pháp luật liên quan về quản lý di tích
2.3.3. Tổ chức tuyên truyền, phổ biến, giáo dục pháp luật về di tích
2.3.4. Tổ chức các hoạt động nghiệp vụ bảo tồn và phát huy giá trị các di tích
2.3.5. Các hoạt động nghiên cứu khoa học về các di tích
2.3.6. Huy động, quan lý, sử dụng các nguồn lực để bảo tồn và phát huy giá trị các di tích
2.3.7. Tổ chức thành tra, kiểm tra việc chấp hành pháp luật, giải quyết đơn thư khiếu nại, tố cáo về các di tích
2.4. Đánh giá những thành tựu, hạn chế trong công tác quản lý các di tích quốc gia đặc biệt trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh
2.4.1. Những thành tựu
2.4.2. Một số hạn chế, nguyên nhân
Tiểu kết Chương 2
Chương 3
MỘT SỐ GIẢI PHÁP QUẢN LÝ
CÁC DI TÍCH QUỐC GIA ĐẶC BIỆT TRÊN ĐỊA BÀN
TỈNH BẮC NINH TRONG GIAI ĐOẠN HIỆN NAY
3.1. Dự báo những tác động của xã hội đương đại ảnh hưởng đến công tác quản lý các di tích
3.1.1. Những tác động tích cực
3.1.2. Những tác động tiêu cực
3.2. Một số quan điểm và căn cứ để đưa ra những giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý các di tích
3.2.1. Về quan điểm quản lý
3.2.2. Những căn cứ để đưa ra giải pháp
3.3. Một số giải pháp
3.3.1. Kiện toàn bộ máy quản lý di tích
3.3.2. Xây dựng quy hoạch, kế hoạch, dự án bảo tồn di tích
3.3.3. Xây dựng cơ chế, chính sách quản lý di tích
3.3.4. Nâng cao chất lượng nguồn nhân lực quản lý di tích
3.3.5. Tăng cường thanh tra, kiểm tra hoạt động quản lý tại các di tích
3.3.6. Tổ chức khai thác, phát huy giá trị các di tích
Tiểu kết Chương 3
KẾT LUẬN
Di sản văn hóa nói chung và các di tích lịch sử văn hóa nói riêng là tài sản quý giá của quốc gia, dân tộc và cộng đồng. Vấn đề nghiên cứu nhằm không ngừng nâng cao hiệu quản lý, giữ gìn và khai thác phát huy giá trị của các di tích, góp phần thiết thực vào sự nghiệp xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiến tiến, đậm đà bản sắc dân là một trong những nhiệm vụ mang ý nghĩa quan trọng khi đất nước ta đang trong tiến trình đổi mới, hội nhập quốc tế.
Di sản văn hóa là tài sản đặc biệt của quốc gia, nó không chỉ có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học…mà còn là ngồn lực quan trọng góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội của từng địa phương và cả nước. Công tác quản lý di sản đạt hiệu quả sẽ mang ý nghĩa to lớn, ngoài mục đích bảo tồn thì nó còn là tiềm năng để khai thác và phát huy giá trị của chúng phục vụ cho đời sống xã hội của các cộng đồng.
Bắc Ninh là vùng đất có truyền thống lịch sử và bề dày văn hiến; là vùng đất chứa đầy ắp những dấu ấn lịch sử được kết tinh trong những di sản văn hóa tiêu biểu. Trong kho tàng những di sản văn hóa rất phong phú và đa dạng đó, các di tích tiêu biểu đã được xếp hạng quốc gia đặc biệt có vị trí và vai trò quan trọng không chỉ trong phạm vị địa phương và còn mang tầm cỡ quốc gia và quốc tế. Những di tích này chứa đựng nhiều giá trị khác nhau về lịch sử – văn hóa – khoa học và thẩm mỹ…Thực tại, các di tích này có vị trí, vai trò trong đời sống văn hóa cộng đồng, đồng thời cũng là một tiềm năng lớn góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế – xã hội của địa phương thông quan hoạt động phát triển du lịch.
Hiện nay, tỉnh Bắc Ninh đang đẩy nhanh tốc độ công nghiệp hóa, đô thị hóa; kinh tế phát triển nhanh, mô hình làng xã, đời sống xã hội có nhiều thay đổi so với trước đây, do vậy công tác quản lý di sản nói chung và các di tích quốc gia đặc biệt nói riêng cũng chịu nhiều ảnh hưởng trước những tác động này.
Tăng cường quản lý các di tích này sẽ góp phần bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc, đồng thời gắn kết với việc khai thác nhằm đem lại những lợi ích cho cộng đồng, xã hội, nhưng cũng phải đảm bảo tính hài hòa và bền vững trong quá trình phát triển. Giải quyết được vấn đề này thông qua việc nghiên cứu phương pháp luận cụ thể, kết hợp với thực tiễn sẽ góp phần đưa ra các giải pháp cho việc bảo tồn, phát huy giá trị di tích. Đây là những giá trị nền tảng để Bắc Ninh kế thừa, phát huy, phát triển trong giai đoạn hiện nay góp phần xây dựng và phát triển văn hóa, con người Việt Nam đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững đất nước mang đậm đà bản sắc Bắc Ninh – Kinh Bắc./.
TÀI LIỆU THAM KHẢO
1. Ban Quản lý di tích tỉnh Bắc Ninh (2008), Di sản văn hóa thời Lý ở Bắc Ninh, Nxb Văn hóa Thông tin.
2. Đặng Văn Bài, “Vấn đề quản lý nhà nước trong lĩnh vực bảo tồn di sản văn hóa”, Tạp chí Văn hóa Nghệ thuật, số 4, tr 11-13.
3. Nguyễn Chí Bền (2006), Văn hóa Việt Nam, mấy vấn đề lý luận và thực tiễn, Nxb Văn hóa Thông tin, Hà Nội.
4. Trương Quốc Bình (2009), “Đổi mới hoạt động bảo vệ và phát huy giá trị kho tàng di sản văn hóa”. Tạp chí Cộng sản, số 2.
5. Chính phủ (2010), Nghị định số 98/2010/NĐ-CP ngày 21/9/2010 về việc Quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật Di sản văn hóa và Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Di sản văn hóa.
6. Chính phủ (2012), Nghị định số 70/2012/NĐ-CP ngày 18/9/2012 về việc Quy định thẩm quyền, trình tự, thủ tục lập, phê duyệt quy hoạch dự án bảo quản, thu bổ, phục hồi di tích lịch sử văn hóa, danh lam thắng cảnh.
7. Phan Huy Chú (2007), Lịch triều hiến chương loại chí, Nxb Giáo dục, bản dịch, Hà Nội.
Nguyễn Đăng Duy, Nguyễn Duy Nhất (1999), Văn hóa – Quê hương nhà Lý, Nxb Hà Nội.
8. Đại học quốc gia Hà Nội (2009), Quản lý nguồn nhân lực trong các tổ chức văn hóa nghệ thuật.
9. Nguyễn Khoa Điềm (1998), “Về Hội nghị: Chính sách văn hóa vì sự phát triển”, Tạp chí Văn hóa Nghệ thuật, số 6, tr.36.
10. Phạm Duy Đức (2009), Phát triển văn hóa Việt Nam giai đoạn 2011 – 2020, Nxb Chính trị quốc gia.
11. Phan Hồng Giang, Bùi Hoài Sơn (2011), “Quản lý văn hóa ở một số nước và bài học kinh nghiệm đối với Việt Nam”, Tạp chí Cộng sản, số 1.
12. Phan Hồng Giang, Bùi Hoài Sơn (đồng chủ biên) (2012), Quản lý văn hóa Việt Nam trong tiễn trình đổi mới và hội nhập quốc tế, Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội.
13. Hoàng Giới, Phạm Thuận Thành (2002), Huyền tích chùa Bút Tháp, Nxb Văn hóa dân tộc.
14. Lê Như Hoa (2000), Quản lý văn hóa đô thị trong điều kiện công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
15. Lê Huy Hòa, Hoàng Đức Nhuận (1999), Văn hóa Việt Nam truyền thống và hiện đại, Nxb Văn hóa.
16. Nguyễn Duy Hợp, Nguyễn Hữu (2008), Dấu thiêng Dâu – Luy Lâu, Nxb Thanh niên.
17. Nguyễn Quốc Hùng (2008), “Vai trò của Di sản văn hóa trong sự nghiệp phát triển ở nước ta hiện nay”, Tạp chí Di sản Văn hóa, số 2, tr 13-19.
18. Nguyễn Quang Khải (2013), Chùa Dâu – Cổ pháp, Pháp vân, Diên Ứng Tự, Nxb Tôn giáo.
19. Vũ Ngọc Khánh (2003), Tám vị vua triều Lý, Nxb Văn hóa Thông tin.
20. Luật Di sản văn hóa năm 2011; Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Di sản văn hóa năm 2009.
21. Trần Đình Luyện (1997), Văn hiến Kinh Bắc, Sở Văn hóa – Thông tin Bắc Ninh.
22. Trần Đình Luyện (2006), Bảo tồn và phát huy di sản văn hóa Kinh Bắc, Sở Văn hóa – Thông tin Bắc Ninh.
23. Từ Mạnh Lương, Vai trò của di tích lịch sử văn hóa trong phát triển kinh tế, Tạp chí.
24. Lê Hồng Lý (chủ biên) (2010), Giáo trình Quản lý di sản văn hóa với phát triển du lịch, Nxb Đại học Quốc gia Hà Nội, Hà Nội.
25. Bùi Quang Thắng (2011), “Cải cách chính sách văn hóa để văn hóa thực sự trở thành động lực”, Tạp chí Văn hóa Nghệ thuật, số 3.
26. Thủ tướng Chính phủ (2009), Chiến lược phát triển văn hóa đến năm 2020.
27. Lưu Trần Tiêu (2011), “Mấy vấn đề về hoạt động tu bổ, phục hồi di tích lịch sử văn hóa”, Tạp chí Di sản Văn hóa, số 3, tr 3-7.
28. UBND tỉnh Bắc Ninh (2013), Quyết định số 60/QĐ-UBND ngày 08/02/2013 về việc phê duyệt Quy hoạch xây dựng vùng tỉnh Bắc Ninh đến năm 2030, tầm nhìn đến 2050.
29. UBND tỉnh Bắc Ninh (2012), Quyết định số 108/2012/QĐ-UBND ngày 23/11/2012 về việc phê duyệt Quy hoạch phát triển sự nghiệp văn hóa tỉnh Bắc Ninh đến năm 2020, định hướng đến 2030.
30. UBND tỉnh Bắc Ninh (2014), Quyết định số 242/2014/QĐ-UBND ngày 11/6/2014 về việc ban hành Quy định về quản lý di tích, di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia trên địa bàn tỉnh Bắc Ninh.
31. Hoàng Vinh (1997), “Chính sách bảo tồn và phát triển văn hóa dân tộc”, Tạp chí Văn hóa Nghệ thuật, số 3+5.
32. Trần Quốc Vượng (1998), Việt Nam cái nhìn địa văn hóa, Nxb Văn hóa dân tộc – Tạp chí Văn hóa Nghệ thuật, Hà Nội.
33. Nguyễn Như Ý (chủ biên) (2008), Đại từ điển tiếng Việt, Nxb Đại học Quốc gia TP Hồ Chí Minh.
Liên hệ dịch vụ viết bài:
Dịch vụ Luận Văn Group

Hotline/Zalo: 0967538624 Ms Huyền/ 0886091915 Ms Trang

Email: Lamluanvan123@gmail.com

Website: https://lamluanvan.net/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *