Công tác quản lý chùa Sùng Thiên, thôn Thị Đức, xã Nhật Tân, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương

5/5 - (1 bình chọn)
MỤC LỤC
DANH MỤC CHỮ VIẾT TẮT iv
DANH MỤC BẢNG BIỂU v
MỞ ĐẦU 1
1. Lý do chọn đề tài 1
2. Mục đích nghiên cứu 2
3. Tổng  quan tình hình nghiên cứu 3
4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu 7
5. Câu hỏi và giả thuyết nghiên cứu 8
6. Phương pháp nghiên cứu 8
7. Ý nghĩa khoa học thực tiễn 9
8. Bố cục luận văn 9
CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ  TỔNG QUAN VỀ ĐỊA BÀN NGHIÊN CỨU 11
1.1. Cơ sở lý luận 11
1.1.1. Những khái niệm công cụ 11
1.1.2. Lý thuyết tiếp cận nghiên cứu 14
1.1.3. Cơ sở pháp lý để quản lý chùa Sùng Thiên 16
1.2. Khái quát chung về chùa Sùng Thiên ở huyện Gia Lộc tỉnh Hải Dương 19
1.2.1. Vài nét về huyện Gia lộc tỉnh Hải Dương 19
1.2.2. Tổng quan về chùa Sùng Thiên 20
Tiểu kết chương 1 30
CHƯƠNG 2: THỰC TRẠNG CÔNG TÁC QUẢN LÝ CHÙA SÙNG THIÊN, HUYỆN GIA LỘC, TỈNH HẢI DƯƠNG 31
2.1 Bộ máy quản lý chùa Sùng Thiên 31
2.1.1 Cơ cấu tổ chức bộ máy quản lý chùa Sùng Thiên 31
Bảng 2.1 Cơ cấu đội ngũ cán bộ BQL di tích lịch sử chùa Sùng Thiên 34
Bảng 2.2 Thâm niên công tác của cán bộ BQL chùa Sùng Thiên 35
2.1.2 Vị trí, chức năng của Ban quản lý chùa Sùng Thiên 38
2.2 Thực trạng các hoạt động quản lý chùa Sùng Thiên 40
2.2.1 Tổ chức tuyên truyền, phổ biến trong nhân dân về pháp luật bảo vệ chùa Sùng Thiên 40
2.2.2 Công tác trùng tu, tôn tạo Chùa Sùng Thiên 42
2.2.3 Hoạt động tổ chức bảo vệ chùa Sùng Thiên 44
2.2.4 Công tác tổ chức quản lý các dịch vụ 46
2.2.5 Công tác quản lý tài chính 48
2.2.6 Công tác thanh tra, kiểm tra và khen thưởng 50
2.3 Vai trò của cộng đồng trong hoạt động bảo tồn và phát huy giá trị của chùa Sùng Thiên 53
2.4 Đánh giá công tác quản lý chùa Sùng Thiên 54
2.4.1 Những thành tựu 54
2.4.2 Những hạn chế 57
2.4.3. Những nguyên nhân 59
Giới thiệu dịch vụ viết thuê luận văn thạc sĩ
CHƯƠNG 3: QUAN ĐIỂM VÀ GIẢI PHÁP NÂNG CAO HIỆU QUẢ QUẢN LÝ CHÙA SÙNG THIÊN, TỈNH HẢI DƯƠNG 62
3.1.1 Quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa ở huyện Gia Lộc, Hải Dương 62
3.1.2 Tác động của quá trình công nghiệp hóa, đô thị hóa đối với hoạt động quản lý chùa Sùng Thiên hiện nay 64
3.2. Giải pháp nâng cao hiệu quả công tác quản lý chùa Sùng Thiên 67
3.2.1. Nhóm giải pháp về cơ chế chính sách 67
3.2.2. Nhóm giải pháp tăng cường tổ chức và triển khai thực hiện công tác quản lý và bảo tồn, phát huy các giá trị di tích chùa Sùng Thiên 73
3.2.3 Nhóm giải pháp tăng cường công tác quản lý của Nhà nước đối với hoạt động bảo tồn và phát huy giá trị di tích chùa Sùng Thiên. 76
TÀI LIỆU THAM KHẢO 81
PHỤ LỤC I
DANH MỤC CHỮ VIẾT TẮT
Bộ VHTT & DL Bộ Văn hóa thể thao và Du lịch
BQLDT Ban Quản lý Di tích
DSVH Di sản văn hóa
DTLS – VH Di tích lịch sử – văn hóa
DANH MỤC BẢNG BIỂU
Bảng 2.1 Cơ cấu đội ngũ cán bộ BQL di tích lịch sử chùa Sùng Thiên 34
Bảng 2.2 Thâm niên công tác của cán bộ BQL chùa Sùng Thiên 35
Nếu bạn đang trong quá trình viết luận văn thạc sĩ, bạn bận công việc hoặc vướng phải nhiều vấn đề không thể hoàn thiện đề tài cho mình được. Bạn cần tìm người có kinh nghiệm và chuyên môn tốt hỗ trợ viết bài thì có thể liên hệ với Luận Văn Group nhé. Chúng tôi nhận viết thuê luận văn thạc sĩ với giá cạnh tranh nhất thị trường.
MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
Chùa Dâu có tên chữ Hán là Sùng Thiên tự thuộc thôn Thị Đức, xã Nhật Tân, huyện Gia Lộc, Hải Dương (Gia Lộc). Chùa tọa lạc trên một khu đất cao, kiến trúc đặc sắc, mang đậm dấu ấn Phật giáo. Xung quanh chùa có ao sen và dòng sông Hàn uốn lượn. lưu giữ được nhiều hiện vật có giá trị như 2 tấm bia thời Lê, một số mảnh tháp nung, mảnh đất nung đầu chim phượng, đất nung hình đầu rồng cùng gạch, ngói có hoa văn niên đại từ thế kỷ 13-14. Độc đáo và đặc biệt nhất là tấm bia thời Trần được bài trí ngay trước sân chùa. Bia được tạo dựng năm 1331. Đây là một tác phẩm độc đáo về nghệ thuật điêu khắc.
Không chỉ độc đáo về kiến trúc và lễ hội, chùa Dâu còn là một trong những “địa chỉ đỏ” quan trọng. Chùa Dâu là nơi ghi dấu nhiều sự kiện cách mạng quan trọng. Đây là di tích lịch sử – danh thắng từ lâu rất nổi tiếng và thu hút đông đảo du khách trong và ngoài nước đến thưởng ngoạn cảnh đẹp núi non hùng vĩ, cũng như đáp ứng nhu cầu sinh hoạt văn hóa tâm linh. Những yếu tố này rất thuận lợi cho việc phát triển du lịch sinh thái và khám phá. Bên cạnh đó, nơi đây còn lưu lại hệ thống các chùa được xây dựng từ thời xa xưa gắn liền với lịch sử. Đây là thế mạnh cho phát triển du lịch tâm linh. 
Hiện nay, Hải Dương là địa phương có tốc độ phát triển kinh tế – xã hội nhanh, quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa diễn ra mạnh mẽ. Điều này có những tác động tích cực đến bảo tồn, phát huy giá trị di tích lịch sử, chùa chiền như tăng nguồn ngân sách để trùng tu, tôn tạo làm cho nhiều di tích, chùa chiền tránh được sự xuống cấp, hủy hoại. Tuy nhiên, nó cũng có những tác động tiêu cực như tình trạng di tích bị lấn át, hư hỏng, biến dạng hoặc bị hủy hoại… Đây là các vấn đề đặt ra đối với cơ quan quản lý, đứng trước một áp lực đối với việc bảo vệ, khai thác và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống một cách bền vững, nhưng vẫn đảm bảo phục vụ phát triển kinh tế – xã hội, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần cho cộng đồng dân cư.
Mặt khác, chùa Sùng Thiên còn tồn tại một số mặt hạn chế cần phải khắc phục. Hiện một số hạng mục tại chùa đang xuống cấp, mái ngói bị sụt vỡ, dột khi mưa. Các hiện vật có lẽ đều làm bằng vật liệu không bền vững nên tuy có lịch sử xây dựng lâu đời song kiến trúc gốc hiện không còn nữa. Toàn bộ hệ thống chùa hiện nay đã được đầu tư làm lại với quy mô lớn, số còn lại đều do dân tự ý xây dựng quy có mô nhỏ và ít giá trị về mỹ thuật và kiến trúc. Tình trạng tự ý xây thêm các công trình thờ tự có chiều hướng gia tăng, phá vỡ cảnh quan di tích và không phù hợp nội dung thờ. Các loại hình dịch vụ chưa hợp lý, vệ sinh môi trường chưa đảm bảo, nhu cầu kiếm sống của người dân địa phương khá phức tạp khiến cho việc quản lý hoạt động chuyên môn và phát huy tác dụng chùa Sùng Thiên được triệt để. Mặt khác, trong giai đoạn hiện nay di tích chùa Sùng Thiên là đối tượng nghiên cứu thăm quan đông đảo của du khách trong nước và khu vực. Bên cạnh những việc đã và đang làm được, công tác quản lý di tích lịch sử văn hóa chùa Sùng Thiên còn nhiều mặt hạn chế, chưa phù hợp với điều kiện phát triển. Vì vậy một trong những nhiệm vụ quan trọng và cấp bách là nâng cao chất lượng, hiệu quả của công tác quản lý di tích, để di tích ngày càng phát huy được giá trị, truyền thống văn hóa của dân tộc.
Từ những thực trạng nêu trên, do đó tôi chọn đề tài “Công tác quản lý  chùa Sùng Thiên, thôn Thị Đức, xã Nhật Tân, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương” làm luận án tốt nghiệp Thạc sĩ, nhằm phân tích những đặc điểm thực trạng về di tích lịch sử văn hóa, cảnh quan thiên nhiên, những địa điểm tâm linh ở chùa Sùng Thiên. Trên cơ sở đó đề ra các giải pháp quản lý góp phần bảo tồn và phát huy giá trị quần thể di tích chùa Sùng Thiên.
2. Mục đích nghiên cứu 
Đề tài nghiên cứu thực trạng công tác quản lý chùa Sùng Thiên. Trên cơ sở đó, đề xuất những khuyến nghị có cơ sở khoa học nhằm nâng cao hiệu quả quản lý chùa Sùng Thiên trong điều kiện hiện nay.
Để đạt được mục đích trên, luận văn đề ra các mục tiêu nghiên cứu cụ thể như sau:
– Nghiên cứu cơ sở lý thuyết về quản lý DSVH nói chung, quản lý di tích lịch sử văn hóa nói riêng.
– Nghiên cứu đặc điểm, các giá trị tiêu biểu của chùa Sùng Thiên. 
– Nghiên cứu thực trạng hoạt động quản lý chùa Sùng Thiên để tìm ra những ưu điểm, những hạn chế trong công tác quản lý di tích, xác định nguyên nhân của các hạn chế ấy.
– Từ đặc điểm và thực trạng quản lý chùa Sùng Thiên luận văn đề xuất một số giải pháp nhằm hoàn thiện công tác quản lý chùa Sùng Thiên trong giai đoạn hiện nay.
3. Tổng  quan tình hình nghiên cứu
3.1. Các công trình nghiên cứu về di sản văn hóa vật thể 
Nhóm các công trình nghiên cứu trên thế giới và trong nước
– Trên thế giới, quản lý di tích lịch sử được các nhà nghiên cứu tiếp cận từ khá sớm, Peter Howard trong cuốn Di sản đã diễn giải quản lý, cho rằng, việc quản lý di sản xuất hiện vào khoảng đầu thế kỷ XIX, ban đầu là những người say mê di sản với lòng tin rằng họ bảo tồn những thứ vì lợi ích của công chúng. Sang thế kỷ XX là sự ra đời của các Hiệp hội di sản ở châu Âu, việc nghiên cứu di sản “đã phát triển với các khía cạnh thực tế, thường xuyên được nói ngắn gọn bằng từ “quản lý di sản” và phát triển mạnh vào nửa sau thế kỷ XX, Peter Howard cũng phân các lĩnh vực của di sản thành: thiên nhiên, cảnh quan, đài kỷ niệm, khu di tích, đồ tạo tác, các hoạt động và con người [4]. Ở khía cạnh này, tác giả đề cập đến một nội hàm rộng đó là là di sản văn hóa, chùa chiền, đây là cơ sở để tác giả luận văn kế thừa để xây dựng cơ sở lý luận về quản lý di tích lịch sử.
– G.J. Ashworth và P.J. Larkham cho rằng khi khai thác và sử dụng các giá trị của di sản như một ngành công nghiệp, vấn đề đặt ra cần quản lý dựa trên các phương thức của một ngành công nghiệp với cách thức quản lý phù hợp với những đặc điểm của các di sản [21]. Có thể coi đây là một quan điểm hiện đại để tác giả luận văn khai thác, tìm ra những điểm hạn chế trong quản lý di tích lịch sử ở địa phương hiện nay.
– Zhan Chang Yuan trong giáo trình Quản lý công nghiệp văn hóa cũng đề cập việc quản di tích lịch sử như một ngành công nghiệp cần chú ý tới chính sách, nguồn tài nguyên, nhân lực thực hiện [23]… Cuốn sách chưa đề cập đến nội dung về quản lý di tích lịch sử, đây là tài liệu tham khảo cho tác giả luận văn kế thừa và triển khai nội dung cơ sở lý luận về quản lý d tích lịch sử núi Chứa Chan, tỉnh Đồng Nai.
Trong nhiều nghiên cứu, các tác giả đề cập tới hai vấn đề của quản lý đó là bảo tồn và phát huy giá trị di sản. Các nhà quản lý luôn đặt ra câu hỏi: chúng ta cần bảo tồn cái gì, tại sao và cho ai? Việc bảo tồn nhằm gìn giữ lại tối đa những giá trị của di sản, làm cơ sở để khai thác, phát huy các giá trị đó trong đời sống. Việc khai thác, phát huy giá trị là điều cần, làm cho di sản thực sự trở thành một bộ phận của cuộc sống hiện tại.
– Trong bài  Bảo tồn và phát huy di sản văn hóa Việt Nam  [17, tr.3], khi đề cập đến vấn đề quản lý nhà nước trong lĩnh vực bảo tồn di tích, giáo sư Lưu Trần Tiêu cho rằng, hoạt động bảo tồn di tích thể hiện ở 3 mặt cụ thể là: 
+ Bảo vệ di tích về mặt pháp lý và khoa học, bảo vệ di tích về mặt vật chất kỹ thuật, cuối cùng là sử dụng di tích phục vụ nhu cầu hiện của xã hội. 
+ Cụ thể, trong công tác quản lý tập trung vào 3 vấn đề là: công nhận di tích, quản lý cổ vật và phân cấp quản lý di tích. 
Từ đó, tác giả nhận định di tích lịch sử văn hóa chỉ có thể được bảo vệ và phát huy cao nhất giá trị văn hóa khi thực hiện một cách đồng bộ 3 mặt hoạt động này. Sáu biện pháp mang tính cấp bách nhằm tăng cường việc thống nhất quản lý nhà nước trong lĩnh vực bảo tồn di tích như: Thể chế hóa bằng pháp luật các chính sách, cơ chế của nhà nước; Quy hoạch toàn bộ các di tích được công nhận; Phân cấp quản lý; Xã hội hóa hoạt động bảo tồn; Ưu tiên đầu tư ngân sách; Nâng cao trình độ chuyên môn và năng lực quản lý của đội ngũ cán bộ… là những giải pháp thiết thực để tác giả luận văn có sơ sở kế thừa xây dựng nhóm giải pháp cho đề tài này.
– Hai tác giả Nguyễn Thị Kim Loan (chủ biên) và Nguyễn Trường Tân trong giáo trình Quản lý di sản văn hóa của Trường Đại học Nội vụ Hà Nội [13], nêu một số nội dung như: Khái niệm chung về quản lý và quản lý nhà nước về di sản văn hóa; Quan điểm phát triển văn hóa của Đảng và Nhà nước liên quan đến quản lý di tích lịch sử dân tộc; Nội dung cơ bản của quản lý nhà nước về di tích lịch sử. Các quan điểm này cũng là cơ sở để tác giả luận văn kế thừa trong đề tài nghiên cứu của mình, tuy nhiên, cuốn sách để lại khoảng trống nghiên cứu khi chưa đề cập đến một số giải pháp về quản lý di tích lịch sử. 
– Trong cuốn Quản lý văn hóa Việt Nam trong tiến trình đổi mới và hội nhập quốc tế của hai tác giả Phan Hồng Giang và Bùi Hoài Sơn [14, tr.52-59] đã đề cập đến nhiều lĩnh vực cụ thể của hoạt động quản lý văn hóa ở nước ta hiện nay trong đó có quản lý di tích lịch sử, chùa chiền. Ở lĩnh vực này, các tác giả đưa ra thực trạng quản lý di tích lịch sử văn hóa, bảo tàng và di tích lịch sử phi vật thể. Nội dung quản lý được đề cập trên hai khía cạnh: 
– Công tác quản lý nhà nước: bao gồm việc ban hành các văn bản pháp quy, các văn bản thể hiện chủ trương, đường lối của Đảng và Nhà nước về bảo tồn Di tích lịch sử dân tộc; 
– Công tác phát triển sự nghiệp: tập trung phân tích những ưu điểm trong hoạt động bảo tồn di tích như nhà nước đã đầu tư toàn bộ kinh phí cho các di tích cách mạng kháng chiến, các di tích được đầu tư tu bổ, chống xuống cấp đã trở thành các điểm tham quan hấp dẫn. 
Đồng thời nêu ra những hạn chế như chưa có quy hoạch bảo tồn và phát huy giá trị, các dự án chưa đồng bộ, chưa đáp ứng nhu cầu bảo tồn… Từ thực trạng này các tác giả đã đề ra những giải pháp cụ thể cho từng lĩnh vực của di tích như: đầu tư đồng bộ trong bảo tồn, tôn tạo, triển khai việc quy hoạch chi tiết đối với các di tích để giải quyết hợp lý, hài hòa bền vững…. Nguồn tài liệu tham khảo này à cơ sở để tác giả luận văn triển khai nội dung nghiên cứu về cơ sở lý luận của luận văn.
– Phan Quang Thịnh, Nguyễn Xuân Hồng, Nguyễn Hồng Anh (2014), trong cuốn Pháp luật về văn hóa, Nxb Thông tin và Truyền thông, Hà Nội [16]. Các tác giả đã làm rõ việc tổ chức, quản lý  tốt hơn các vấn đề về văn hóa – xã hội, phải đảm bảo cho các chủ trương, đường lối của Đảng về xây dựng văn hóa Việt Nam, đáp ứng yêu cầu quản lý nhà nước về văn hóa, nhà nước phải tiến hành xây dựng pháp luật để thể chế hóa các chủ trương trên. Khi tiến hành xây dựng (ban hành) các quy phạm pháp luật, Nhà nước sử dụng chúng để điều chỉnh các quan hệ xã hội phục vụ lợi ích và mục đích của Nhà nước và xã hội. Điều đó chỉ có thể đạt được khi các quy phạm pháp luật về văn hóa nói chung và văn hóa truyền thống nói riêng do Nhà nước ban hành được mọi tổ chức và cá nhân trong xã hội thực hiện đầy đủ và chính xác. Cuốn sách cung cấp cho tác giả nguồn tài liệu trong việc đặt vấn đề vai trò của chủ thể quản lý đối với việc quản lý di tích lịch sử chùa Sùng Thiên.
Năm 2003, tác giả Ngô Thị Lương, Khoa Bảo tàng, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội nghiên cứu và viết luận văn tốt nghiệp với đề tài: “Tìm hiểu về di tích lịch sử văn hóa đền Trấn Vũ” [12]. Luận văn nghiên cứu thực trạng công tác quản lý di tích hạ tầng kiến trúc, cảnh quan môi trường khu vực di tích và ảnh hưởng của nền kinh tế thị trường đến di tích.
*Nghiên cứu về phong tục tập quán, tín ngưỡng, lễ hội tại Hải Dương
Năm 2009, Viện nghiên cứu Văn hóa nghệ thuật, Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch Hải Dương, Giáo hội Phật giáo tỉnh Hải Dương đã phối hợp tổ chức Hội thảo khoa học Bảo tồn và phát huy di sản Đệ tam tổ thiền phái Trúc Lâm Huyền Quang và Lễ hội chùa Côn Sơn. Hội thảo đã nhận được nhiều bài tham luận của các tác giả, trong đó có 4 bài nghiên cứu về lễ hội chùa Côn Sơn.
Năm 2009, Nguyễn Khắc Minh trong bài viết Lễ hội Côn Sơn – Kiếp Bạc
những kết quả sau 4 năm thực hiện đề án đăng trên tạp chí Thế giới Di sản, số 7 đã đánh giá những kết quả tích cực của Đề án Lễ hội Côn Sơn – Kiếp Bạc giai đoạn năm 2006 – 2010 và đề xuất phương án tổ chức cho những năm tiếp theo [19]. Năm 2009, Ban quản lý di tích Côn Sơn – Kiếp Bạc nghiên cứu đề tài khoa học cấp tỉnh. Điều tra, nghiên cứu thực trạng và đề xuất biện pháp bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa của một số lễ hội tiêu biểu thuộc dòng thiền Trúc Lâm ở tỉnh Hải Dương. Đề tài nghiên cứu, giới thiệu một số nghi lễ, trò chơi dân gian diễn  ra trong lễ hội chùa Côn Sơn hiện nay, đồng thời đề xuất các biện pháp để bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa của lễ hội chùa Côn Sơn trong tương lai.
Ngoài ra còn một số bài viết trên tạp chí văn hóa nghệ thuật, tạp chí du lịch Việt Nam, tạp chí Di sản văn hóa, báo Hải Dương, báo Sài Gòn giải phóng, tập san Xúc tiến du lịch Hải Dương, internet… giới thiệu về di tích lịch sử, văn hóa, danh lam thắng cảnh, lễ hội, hoạt động du lịch… ở Hải Dương. Nội dung các bài báo cũng đã đặt ra các vấn đề phát triển du lịch trong mối gắn kết khai thác các giá trị văn hóa, cảnh quan theo hướng phát triển bền vững.
Tạp chí “Văn hóa thể thao và du lịch ” của Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch tỉnh Hải Dương, với bài viết “Gia Lộc xưa và nay”, đã khái quát về huyện Gia Lộc, trong đó có bàn đến bia chùa Sùng Thiên, nôm gọi là chùa Dâu, thuộc xã Nhật Tân, là tấm bia cổ nhất của huyện (1331) là một tấm bia điển hình của đất nước về điêu khắc. Đặc biệt chữ Phật khắc hết một mặt bia là thư pháp điển hình của thời Trần, đã khẳng định giá trị văn hóa – lịch sử của di tích chùa Sùng Thiên [25].
Năm 2011, tác giả Hoàng Văn Nên, Khoa Bảo tàng, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội nghiên cứu và có bài viết: “Bước đầu nghiên cứu về chùa Sùng Thiên” báo cáo tại Hội thảo khoa học Bảo tồn và phát huy di sản Đệ tam tổ thiền phái Trúc Lâm Huyền Quang đã tập trung nghiên cứu hiện trạng DTLS- VH trong đó đề cập đến mức độ hư hỏng, tu sửa, các tác nhân gây hại đối với di tích và một số kết quả đạt được trong công tác tu bổ, tôn tạo DTLSVH của chùa Sùng Thiên.
Các công trình, bài viết nghiên cứu về chùa sùng Thiên  không nhiều và nhìn chung, các công trình nghiên cứu  khoa học, tài liệu… bước đầu đã cung cấp những thông tin hữu ích về di tích, là những tài liệu quý giá gợi mở nhiều vấn đề quan trọng giúp cho quá trình thực hiện luận văn của tác giả được thuận lợi hơn.
4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
4.1. Đối tượng nghiên cứu
Hoạt động quản lý chùa Sùng Thiên, thôn Thị Đức, xã Nhật Tân, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương.
4.2. Phạm vi nghiên cứu
– Phạm vi về không gian:  đề tài nghiên cứu địa danh được xếp hạng di tích lịch sử cấp quốc gia chùa Sùng Thiên, thôn Thị Đức, xã Nhật Tân, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương.
Phạm vi về thời gian: đề tài nghiên cứu hoạt động quản lý di tích từ năm 1992 (năm được xếp hạng di tích cấp Quốc gia) đến tháng 6/2017.
5. Câu hỏi và giả thuyết nghiên cứu 
Căn cứ vào mục tiêu, đối tượng nghiên cứu của đề tài, luận văn đặt ra các câu hỏi nghiên cứu và giả thuyết nghiên cứu như sau:
5.1. Câu hỏi nghiên cứu 
– Di tích chùa Sùng Thiên có ảnh hưởng như thế nào trong đời sống xã hội? 
– Di tích chùa Sùng Thiên có đặc điểm gì? Các giá trị của di tích?
–  Thực trạng hoạt động quản lý nhằm bảo tồn và phát huy các giá trị của di tích này diễn ra như thế nào? Cần có những giải pháp gì để hoàn thiện quản lý di tích chùa Sùng Thiên trong điều kiện xã hội hiện nay?
 5.2. Giả thuyết nghiên cứu
– Di tích chùa Sùng Thiên, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương có cảnh quan đẹp, nơi đây còn là căn cứ cách mạng thời chống Pháp, Mỹ. Di tích được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xếp hạng Di tích lịch sử cấp Quốc gia. Di tích cũng là điểm đến văn hóa tâm linh của khách tham quan du lịch và có ảnh hưởng tích cực đến đời sống tinh thần của họ. 
– Di tích chùa Sùng Thiên bao gồm quần thể di tích gắn với lịch sử, tôn giáo tín ngưỡng dân tộc. Di tích là môi trường giáo dục cũng như trao truyền các giá trị lịch sử văn hóa dân tộc. Trong thực tế việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hoá lịch sử còn có những bất cập trong công tác quản lý.
– Để nâng cao hiệu quả quản lý di tích cần có những định hướng phù hợp và chú ý đến tính đồng bộ của các giải pháp.
6. Phương pháp nghiên cứu 
Trong quá trình nghiên cứu luận văn, chúng tôi thực hiện phương pháp nghiên cứu sau: 
– Phương pháp khảo sát định tính:  Quan sát tham dự, phỏng vấn sau, phỏng vấn nhóm, phỏng vấn chiến lược khách tham quan, Ban quản lý di tích chùa Sùng Thiên  và lãnh đạo phòng văn hóa thông tin để thu thập thông tin cần thiết phục vụ cho việc đưa ra việc đánh giá phát huy di tích của luận văn.
– Phương pháp phân tích, so sánh, tổng hợp và phương pháp tiếp cận liên ngành: văn hóa học, quản lý văn hóa, du lịch để so sánh, kiến nghị các giải pháp quản lý, phát huy trong thời gian tới.
7. Ý nghĩa khoa học thực tiễn
7.1. Ý nghĩa lý luận 
– Góp phần hệ thống hóa lý luận về di tích lịch sử, quản lý di tích lịch sử; các quan điểm và cơ sở lý thuyết về quản lý di tích lịch sử văn hóa.
– Vận dụng cơ sở lý luận về quản lý di tích lịch sử vào di tích lịch sử chùa Sùng Thiên, tại tỉnh Hải Dương. 
7.2. Ý nghĩa thực tiễn 
– Bước đầu cung cấp thông tin, tư liệu về hệ thống các di tích lịch sử chùa Sùng Thiên  về các mặt: số lượng, phân loại, hiện trạng/tình trạng kỹ thuật, sở hữu… của các di tích. 
– Làm rõ bức tranh tổng thể về thực trạng tổ chức bộ máy quản lý và hoạt động quản lý di tích lịch sử chùa Sùng Thiên, tỉnh Hải Dương. Từ thực trạng đưa ra các nhóm giải pháp góp phần nâng cao hiệu quả công tác quản lý di tích lịch sử chùa Sùng Thiên .
8. Bố cục luận văn
Ngoài phần mở đầu,  kết luận, tài liệu tham khảo, phụ lục, luận văn được chia thành 3 chương như sau:
Chương 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ TỔNG QUAN VỀ ĐỊA BÀN NGHIÊN CỨU
Chương 2: THỰC TRẠNG QUẢN LÝ CHÙA SÙNG THIÊN, HUYỆN GIA  LỘC, TỈNH HẢI DƯƠNG
Chương 3: QUAN ĐIỂM VÀ GIẢI PHÁP NÂNG CAO HIỆU QUẢ CÔNG TÁC QUẢN LÝ CHÙA SÙNG THIÊN, HUYỆN GIA LỘC, TỈNH HẢI DƯƠNG
Bạn có thể xem đầy đủ luận văn tại link
Liên hệ dịch vụ viết bài:
Dịch vụ viết thuê Assignment

Hotline/Zalo: 0967538624 Ms Huyền/ 0886091915 Ms Trang

Email: Lamluanvan123@gmail.com

Website: https://lamluanvan.net/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *